MỪNG XUÂN MỚI, NHỚ XUÂN CŨ
Ngô Văn Long
Xuân Tân Tỵ vừa Xuân niên kỷ
Mới đó đây bốn mấy xuân thừa (1956-2001)
Nhớ lại xuân xưa vui quá nhỉ?
Sáng ngày đó trường ta thường có:
“Bánh sữa, hạt dưa cùng kẹo, mứt..”
Mỗi bàn đôi đĩa, hát ca vui
Khuyên lơn, nhắc nhở tôi còn nhớ
Mười ngày nghỉ Tết hết qua mau
“Ngày nay đi học, sau giúp đời …”
Rồi ngờ đâu quê ta khói lửa
Cảnh chiến tranh chết chóc tràn đầy
Thầy trò đành ly hương tứ tán
Lánh đạn bom tìm nơi sinh kế
Có số em được tiếp tục học hành
Còn nhiều em đành gát bút từ đây.
Nay các em tóc xanh đã bạc
Cháu con, dâu rễ khá đùm đề
Sống khắp miền từ Bắc chí Nam
Một ít em dồi dào kinh tế,
Còn đa phần nghèo khó, ở quê.
Có số em nên danh rạng rỡ
Còn phần đông lam lũ ruộng đồng
Có số em đang sống nước ngoài
Dù xa thẳm vẫn về thăm bạn
Chúng ta nay còn sống khắp miền
Hồi tưởng lại đồng môn khuất bóng
Bởi chiến tranh bạn hữu chia lìa
Ta vui tết lòng ngùi nhớ bạn
Cầu nguyện hồn quý bạn linh thiên …
Cùng về dự mừng xuân Thầy cũ!
Cầu chúc Thầy vạn sự khưởng an
Đồng môn sức khỏe vui đoàn kết!
Dự tết này (2001) lại nhớ Tết xưa ...
Mạnh xuân Tân Tỵ (2001)
TÔI ĐƯỢC SƯỞI ẤM
Ngô Văn Long
Khai tử rồi, ngờ đâu sống lại!
Năm chín năm hơn kém khá lâu (1956-2015)
Tôi còn trẻ, hồi em thơ ấu
Theo mẹ cha, đến gởi nhờ Thầy
Kể từ đó em là đệ tử
Tận tụy ư? Bày vẻ tối ngày
Ngoài chữ nghĩa, chăm bề đạo đức
Ước mong em chóng biết hơn người
Được phụ huynh nhà nhà ái mộ
Sau năm Thìn (1964) quê nhà khói lửa
Cảnh chiến tranh chết chóc tràn đầy
Trên bom, dưới đạn, đành ly hương
Trường ta thôi học từ thưở ấy!
Trò nơi, Thầy nẻo gà lạc mẹ
Cảnh bể dâu cay đắng kéo dài
Xuân bảy lăm (1975) hòa bình lập lại
Người Bắc, kẻ Nam hiệp một nhà
Thầy trò thỉnh thoảng hai ta gặp;
Nghĩa cũ, tình xưa vẫn đậm đà
Thầy đã già, trò tóc điểm sương
Người giàu, kẻ nghèo đâu phân biệt
Địa vị hay không ai như nấy:
Đà Nẵng, Sài Gòn, Buôn Mê Thuột
Duy Linh, Long Khánh đến Ba Ngòi
Ở Úc hay Mỹ nhớ hoài Thầy xưa
Lòng tôn sư kể mấy chẳng thừa …
Mỗi lần về xứ tìm thăm hỏi?
Hằng năm xuân nhật đôi em đến
Chúc tụng Tân xuân lắm mặn mòi
Xuân năm qua là Tết Canh Thìn (2000)
Các em sum họp đông hơn hết
Gợi lại cảnh xưa kính trọng Thầy
Lòng tôi sưởi ấm vòng quanh trẻ
Ngày khuất cỏi trần vẫn mãi ghi.
Kỷ niệm
Mạnh xuân Tân Tỵ (2001)
BẾN ĐÒ XƯA
HỒ TẤN LỘC
Tôi trở lại bến đò ngang năm cũ
Tuổi ấu thơ nuôi kỷ niệm bây giờ
Cây sầu đông ngã mình soi bóng nước
Dấu chân xưa in cát trắng đôi bờ
Quán mì quãng trên bến sông đợi khách
Vị quê xưa thơm gạo lức ngày mùa
Còn đâu nữa lũy tre làng râm mát
Gió trưa hè đâu chiếc võng đong đưa
Sao nhớ quá bờ dâu tằm ăn lá
Khói lam chiều lan tỏa bức tranh quê
Bến đò xưa tách dòng hai con nước
Nhánh Hội An, nhánh rẻ lối cầu Chìm
Chim chèo bẻo lượn mình kêu “bẽo dẹt”
Đất Vạn Buồng nuôi cây trái Nam An
Ngôi miếu cũ vẫn rêu màu ngói đỏ
Đàn trẻ thơ rộn bước đến trường làng
Con đò nhỏ sáng đưa qua bến
Chiều đón về trong màu tím hoàng hôn
Đò gặp ơi! Có còn trong ký ức
Cô gái năm xưa giờ đã theo chồng
Trên bến nước chiều nay tôi đứng đợi
Dù đôi bờ đã hết đợi ai sang
Mở kỷ niệm đưa tôi về dĩ vãng
Còn trong tôi đợi mãi chuyến đò ngang.
VỀ THĂM LẠI DUY TRINH
HỒ TẤN LỘC
Về thăm lại Duy Trinh
Quỳ gối trước mộ ba, thắp nén nhang lòng tưởng nhớ
Còn đâu đây lời ba muôn thưở
Quê hương nghèo nhưng thắm đượm tình quê
Lời ba năm xưa theo tiếng gió vọng về
Đất nghĩa địa như đưa hồn vào mộng
Những năm tháng xa quê tìm cuộc sống
Tuổi già nua theo mái tóc bạc màu
Kỷ niệm còn đây
Của một thời tuổi nhỏ
Con đường làng quanh quanh màu đất đỏ
Vết chân xưa in dấu vết thời gian
Về thăm Chiêm Sơn nghe nghĩa xóm tình làng
Đông yên gọi con tằm đương nhã kén
Em quây tơ và nhìn anh len lén
Người năm xưa sao lạc bước đâu đây
Ngập ngừng trong phút giây
Câu trò chuyện bắt đầu từ đó
Đất Chùa Lầu với con đường cụt ngõ
Cô Hồng năm xưa đã nằm xuống nơi nầy
Anh ngắm nhìn cỏ cây
Như tưởng niệm cô thợ may ngày đó
Đến Văn Thánh tìm thăm học trò nhỏ
Nghe âm vang tiếng máy dệt đường tơ
Hàng tre Thi Lai ngoắt ngọn mong chờ
Khách dừng lại bên bờ Suối Tiển
Ngược Thôn Tư về nhà xưa thăm viếng
Đò gặp nay đã vắng khách kêu đò
Đất Vạn Buồng chiếc cầu gỗ quanh co
Nghe thương nhớ ngập hồn người viễng xứ
Cái tuổi học trò đi vào quá khứ
Duy Trinh bây giờ thương quê mẹ hồi sinh
Đồng ruộng xanh dâu ngát thắm tình
Nghe đất mới gọi tình người mong đợi.
TRƯỜNG TÔI
Võ Thị Bảy
Trường tôi tên gọi Nam Thi
Xa rồi vẫn nhớ vẫn ghi trong lòng
Tuổi thơ đầy ắp nhớ mong
Cái thời cắp sách tung tăng đến trường
Nhớ Thầy – nhớ bạn – nhớ quê
Gặp bao nỗi nhớ – mình về với nhau
Bây chừ tóc đã điểm sương
Đâu còn cái thưỡ đến trường à – ơ
Mà sao nỗi nhớ diết da
Thầy xưa bạn cũ trường làng Ngũ Thôn
Ngày 24-10-2014
TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA
Nguyễn Bảy
Mái trường nay khác hơn xưa
Mà bao kỷ niệm vẫn chưa phai mờ
Ơn Thầy, tình bạn, tuổi thơ
Với quê hương đẹp bên bờ sông thu
Chim lìa tổ nhớ cành xưa
Người về trường củ nhớ mùa phượng rơi
Bốn phương gánh nặng vai đời
Không quên Thầy với những lời dạy khuyên.
VIẾNG MỘ THẦY
Ngô Bá Lý
Kính tặng hương hồn 02 Thầy:
Nguyễn Cang, Trần Tấn Sính
Em đến thắp nhang viếng mộ Thầy
Mây ngàn gió núi lững lờ bay
Không gian tỉnh lặng chiều cô quạnh
Mây khói ân tình – Thầy có hay
Chiều qua đi viếng mộ Thầy
Bâng khuâng em nhớ những ngày ấu thơ
Những trang sách học i – tờ
Nghiêng đầu tập viết, ê – a đánh vần
Thế mà đã bốn lăm năm
Thầy không còn nữa yên nằm ngàn thu
Khói hương bay tỏa mịt mù
Chúc Thầy an giấc ngàn thu vô thường
Đông Yên – Duy Trinh
Nghĩa Thầy không quên
Ngô Bá Lý
Kính tặng Thầy Hồ Tăng
Bất ngờ Thầy đến thăm em
Chiều xuân giọt nắng bên thềm nhẹ rơi
Thầy mang cả tuổi thơ em
Lẫn câu hát mẹ à ơi trong lành
Quê hương ly loạn chiến tranh
Ly quê tìm mảnh đất lành nương thân
Tháng ngày vất vả tảo tần
Hồn quê Thầy vẫn âm thầm nhớ thương
Tháng năm cách trở đoạn trường
Nay về họp mặt tình thương vô bờ
Thật mà cứ ngỡ trong mơ
Ngu ngơ em viết vần thơ tặng Thầy
Nỗi niềm biết nói gì đây
Chúc Thầy thượng thọ – Nghĩa Thầy không quên
Học sinh Lớp 3 Trường Nam Thi
Niên khóa 1964 – 1965
THĂM MÁI TRƯỜNG XƯA
Ngô Bá Lý
Tôi về thăm mái trường xưa
Nam Thi ơi ! Tuổi ấu thơ đây rồi
Bâng khuâng sao xuyến bồi hồi
Tóc ai cũng đã đổi màu canh suông
Gặp nhau chen lẫn vui buồn
Kẻ đi người ở dặm trường cách xa
Bây giờ ta lại gặp ta
Đầy vơi kỷ niệm mái nhà Nam Thi
Mai ngày kẻ ở người đi
Chia tay biết nói những gì bạn ơi
Thương nhau thương cả cuộc đời
Nghĩa Thầy tình bạn đầy vơi nỗi niềm
Chúng mình như những cánh chim
Tung bay đi khắp mọi miền cách xa
Tìm về giếng nước cây đa
Nam Thi ơi một mái nhà thân thương
Trường xưa – bạn cũ – Quê hương
Hàn thuyên tâm sự vấn vương tình Thầy
Nhắc nhau nhớ kỷ niệm này
Nam Thi – Thầy – Bạn – Tháng ngày không quên
Ngày họp mặt kỷ niệm 45 năm xa trường
11/4/2010
NAM THI – MỘT THỜI CẮP SÁCH
Nguyễn Văn Trường
* Kính tặng: Hương hồn các Thầy đã mất ( Thầy Sùng, Thầy Duyệt )
* Kính tặng: Thầy Long, Thầy Tam, Thầy Thiện, Thầy Thảo
Quý Thầy đã dạy trong 02 niên khóa 1959-1960 và 1960-1961
* Thân tặng: Các bạn cựu học sinh trong 02 niên khóa trên
Bóng thời gian che mái tóc ai ?
Rất vô tình và cứ mãi trôi đi
Như những dòng sông xuôi về biển cả
Vẫn canh cánh bên ta khi sum họp hay chia ly
Mái trường Nam Thi năm ấy
Đã qua nữa thế kỷ rồi
Ai còn và ai đã ra đi ?
Đứa học trò nhỏ dại năm xưa
Chung Thầy, chung trường, chung lớp
Những khuôn mặt thân thương hằng ngày ta vẫn gặp
Giọng nói thơ ngây, trong trẻo tiếng cười
Quá hồn nhiên và vẫn vang lên trong mỗi giờ chơi
Gốc phượng già năm nào: Có còn ra hoa mỗi độ hè về ?
Ôi! chiến tranh, ôi! cả thiên tai
Và tiếng thời gian thì im ỉm không lời
Trong đời ta đã mất đi những gì thân thương nhất
Ra đi vĩnh viễn Thầy Thân Đức Duyệt
Và Thầy Sùng, Thầy Thiện, Thầy Thảo, Thầy Tam … biền biệt
Kỷ niệm một thời theo học
Đi qua những địa danh Văn Thánh, Thi Lai
Và chùa Lầu … lối rẻ quanh co, để vào trường vào lớp
Vẫn còn nghe văng vẳng tiếng thoi đưa
Đâu rồi bao nhiêu ngôi nhà cổ ?
Những nét tài hoa Kim Bồng chạm trỗ
Quá tinh tế và công phu
Mà tôi luôn vẫn nhớ
Trong ký ức của đứa học trò nhỏ dại
Cho mãi đến bây giờ !
Tìm chăng tìm ở giấc mơ !
Cho tôi viết nốt bài thơ học trò.
(Cựu học sinh trường tiểu học công lập Nam Thi )
Năm Giáp Ngọ – 2014
NAM THI NGÀY ẤY
Hồ Tấn Nhành
Nam Thi ngày ấy qua rồi
Tuổi thơ tôi học một thời bút nghiên
Chiến tranh lửa đạn triền miên
Cửa nhà tan nát đổ xiên xóm làng
Thầy trò đôi ngã đôi đàn
Còn tôi ở lại xóm làng thân yêu
Trường xưa vắng vẻ, tiêu điều
Riêng cây phượng vĩ vẫn nhiều bông hoa
Hè về rộn tiếng ve ca
Thương về trường cũ mà xa xót lòng
Bao nhiêu thầy bạn thân thương
Giờ đây xiêu lạc xa phương khắp miền
Lòng nghe buồn nảo triền miên
Thầy đây trường đó nổi niềm vẩn vương
Hòa bình nối lại tình thương
Thầy xưa bạn cũ mái trường hôm qua
Tưng bừng vui vẻ hát ca
Rưng rưng dòng lệ tình ta dâng trào
Bao nhiêu kỷ niệm dạt dào
Theo dòng ký ức chảy vào trong tim.
THẦY TÔI
Võ Thiện Thông
Với cả trái tim thầy yêu nghề giáo
Bằng cả tấm lòng thương mến tuổi thơ
Hành trang của thầy chứa đầy tâm huyết
Biết bao hoài bão và những ước mơ
Xây cho trường ngày càng thêm rạng rỡ
Chăm bón cho đời những búp măng non
Dòng đời tưởng chừng trôi đi êm ả
Để tuổi thơ ngày hai buổi đến trường
Cho trường làng mỗi ngày vui nhộn nhịp
Thầy trò cùng khơi nguồn sáng tương lai.
Chiến tranh đến! Cảnh nghèo càng khốn khổ!
Chuyện học hành những tưởng có trong mơ
Thầy làm tất cả những gì có thể
Vì học trò, vì thế hệ mai sau
Thầy khuyên dạy – Hãy vượt qua gian khó!
Quyết tâm, nghị lực ắt sẽ thành công!
Lời thầy dạy là hành trang tiến bước
Tấm lòng của thầy sưởi ấm tuổi thơ
Thời gian trôi đi, đường đời thay đổi
Tâm huyết của thầy mãi mãi còn ghi!
ƠN THẦY GHI NHỚ
Võ Thiện Thông
Nhớ ngày nào còn ngơ ngác đến trường
Thầy cô yêu thương dạy từng câu chữ
Cùng bè bạn thi đua học tập
Cùng vui đùa dưới mái trường xưa
Nhớ những ngày đông trời mưa,
Cả nhóm rủ nhau nghịch nước
Áo quần, sách vỡ dính cả sình non
Nhớ những trưa hè trời nắng chang chang
Đuổi bắt ve sầu, bắn chim, câu cá …..
Nhớ những buổi chiều tụ tập ở sân làng
Thi bắn bi ve, thả diều, nhảy dây, đá bóng ….
Chơi nhiều trò ngộ nghĩnh thật đáng yêu
Học hết lóp nhì vào lớp nhất được ít lâu
Chiến tranh ác liệt cướp đi thời thơ ấu
Ăn trong khói lửa!
Ngủ trong hầm!
Học dưới làn đạn pháo!
Nhớ đêm đêm xuống hần trú đạn
Thắp đèn dầu học toán, làm văn
Sáng thức dậy ăn khoai mì lót dạ
Vội vã đến trường cho kịp giờ lên lớp
Nhớ những lần đạn pháo rít ngang tai
Tiếng súng giao tranh mỗi lúc một gần
- “Thầy vẫn dạy! Các em cố học!”
Thương học trò thầy bám lớp, bám trường
Trong chiến tranh, thầy đốt đuốc dẫn đường
Đến khi lớn khôn em mới thấm lòng thấu hiểu
Thầy đã truyền cho chúng em ngọn lửa
Để mai sau lớn mãi thành người.
Năm mươi năm rồi! Ngày ấy đã đi vào dĩ vãng
Tưởng chừng năm tháng đã phôi phai!
Làm sao quên được ngày xưa ấy! ?
Còn mãi trong tôi một nỗi lòng
Ký ức tuổi thơ, ơn thầy ghi nhớ!
Trọn đời ôm ấp mãi trong tim ….
VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
Nguyễn Thị Xê
Một chiều xuân tôi về thăm trường cũ,
Nam Thi ơi! Luôn nhớ mãi trong lòng.
Bao kỷ niệm in sâu vào ký ức!
Mái trường yêu, cùng bè bạn thân thương.
Nắng chiều vội thu dần trên cỏ,
Xao xuyến lòng người, thêm mối suy tư.
“Mấy mươi năm mới về thăm trường cũ,
Đã không còn hình ảnh của ngày xưa”.
Nhìn xa xa từng bầy chim về tổ
Gió xuân se lạnh, thoang thoảng hơi hương
Trống trường điểm một hồi – giờ tan học!
Xua tan đi bao suy nghĩ miên man,
Thúc giục hoàng hôn lùi về dĩ vãng,
Để người lưu luyến mãi … phút chia tay …
ƯỚC GÌ
Dương Thị Hoa
Ước gì thơ lại tuổi thơ
Để tôi đánh nẻ nhảy dây chơi đùa
Sân trường phượng thắm đong đưa
Tiếng thầy, tiếng bạn, tiếng ve đầu mùa
Bây giờ trở lại trường xưa
Chúng tôi đầu đã pha sương mất rồi
Cũng đành chấp nhận vậy thôi
Làm sao kéo ngược thời gian trở về
Về lại quê hương, giữa khôn cùng
Giữa tâm tình của một kẻ xa quê.
Sâu thẳm của núi sông tương ngộ
Của nỗi lòng một đứa nhỏ ngày xưa
Về lại quê hương, nơi nhà ta đó
Bên núi, bên sông ôm lấy xóm làng.
Bờ tre, đồng ruộng chiều êm ả
Cò trắng bay về, mây khói trắng bay.
Về lại quê hương , làng nghề truyền thống
Thôn nữ ươm tơ, trai dệt lụa vàng
Đường hoa xoan trắng, trăng vàng chiếu
Mang chút hương thầm, đôi lứa yêu thương
Về lại quê hương, dòng sông Thu đó
Chảy ngược về xuôi, chở nặng tình
Dòng sông ơi! Trăm nhớ ngàn thương
Ta tắm gội, giữa trưa hè nóng bức.
Về lại quê hương, ngôi trường yêu dấu
Những sáng, những trưa ôm vở đến trường.
Bàn chân xưa đi mãi một con đường
Bên bạn thân thương, có thầy yêu kính.
Về lại quê hương, thênh thang điệu hát
“Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say”.
Hòa cùng giọng nói hay hay
“Mô tê ren rứa, ri chừ úi chu choa”.
Nhớ hoài tiếng hát mẹ ru:
Ầu ơ… con ngủ đi con
Đi mô cũng nhớ quê mình, con ơi!
Ầu ơ…con ngủ đi con
Đi mô phải nhớ quê mình, con ơi !
XUYÊN TRƯỜNG QUÊ CŨ
Lê Văn Long
Xuyên Trường quê ngoại của ta ơi!
Thương lắm chiều xuân nắng ngập trời
Chim én vẫy vùng ngoài bãi lộng
Cánh chuồn bay lượn khắp muôn nơi
Nam Thi trường cũ đầy kỷ niệm
Đò Gặp bến xưa nhớ nghẹn lời
Năm chục năm rồi – Người ở mãi …
Ai người trở lại chuyện đầy vơi …!
Quí Đông, mùng 1 tháng chạp Giáp Ngọ